Quê Hương Trong Tôi Là

TẾT TRUNG THU

Bỗng nhận ra hương ổi,

Phả vào trong gió se

Sương chùng chình qua ngõ

Hình như thu đã về.

(Hữu Thỉnh)

Những ngày cuối tháng 9, chạy xe trên mấy con đường ở trung tâm Sài Gòn lúc tinh mơ, ta mới cảm nhận được màu trời thay da, cây thay lá, cảm nhận được những cơn gió se lạnh thổi rít vào da thịt.

Từ bao giờ, con người ta dễ bị cuốn vào guồng quay của sự tấp nập, bộn bề, rồi để lại sau lưng những giá trị vốn đã xuất hiện từ tuổi thơ đến khi ăn sâu vào trong vô thức. Khi ta lớn hơn một chút, vào mỗi độ thu về, dù muốn dù không, mảng kí ức của ngày Tết Trung thu cứ như những cuốn phim thay nhau tua lại trong trí nhớ.

Tết Trung thu (chữ nôm: 節中秋), được diễn ra vào ngày 15 tháng 8 hay rằm tháng 8 hằng năm theo m lịch. Với các quốc gia Đông Á và Đông Nam Á, Tết Trung thu từ xưa đến nay được xem như là một ngày Tết Trẻ em (Tết Thiếu nhi), hay còn có thể gọi bằng một cái tên khác mà tôi thích hơn cả là Tết Trông trăng. Gọi Trung thu là Tết Trông trăng bởi vì đó là một ngày hội văn hóa diễn ra vào đêm trăng rằm (trăng tròn) dành cho tất cả mọi người trên mọi vùng lãnh thổ. Ngoài ra cái tên ấy còn được dựa trên một tích từ thời xa xưa, tương truyền vào một đêm tháng 8 niên hiệu Văn Minh, ở phương Bắc có một vị vua luôn dành sự ngưỡng mộ cho cái đẹp của thế thời. Trong khi ngự chơi ngoài thành, hưởng không khí trăng thanh gió mát, nhà vua gặp một vị tiên giáng thế trong lốt một ông lão đầu bạc phơ. Vị tiên hóa phép biến ra một cây cầu đi đến cung trăng rồi ngỏ lời mời nhà vua dạo chơi nơi cung quảng, thưởng thức cận cảnh cái đẹp mà trước giờ chỉ có thể ngắm nhìn từ trần thế. Không thể chối từ lời mời, vị vua đồng ý. Ngài càng bước đến gần, khung cảnh đầy huyền ảo, mơ mộng của mặt trăng càng dần dần mở ra. Sự thoát tục của chốn thần tiên đã khiến nhà vua sững sờ, chìm đắm trong vẻ đẹp đầy mê hoặc của nó. Sau khi trở về, luyến tiếc khung cảnh đầy thơ mộng ấy mà người đặt ra tết Trung thu, hằng năm vua và các quan trong triều vẫn chọn dịp này để uống rượu và ngắm trăng, cái tên Tết Trông trăng bắt nguồn từ đó. Ngước nhìn ánh trăng sáng rọi của đêm Trung thu, tôi vẫn thường cảm thấy bồi hồi, day dứt, một cảm xúc đầy thiết tha lắng lại trong lồng ngực. Vì có lẽ với chúng ta, những điều đáng nhớ nhất, xúc động nhất, lung linh nhất đã nằm lại ở tuổi thơ.

Tết Trung thu của tuổi thơ, của ngày xưa là cả một mùa dài, khác với bây giờ chỉ diễn ra trong vỏn vẹn một ngày. Đó là hình ảnh của những mâm cỗ bánh kẹo kém sặc sỡ, ít vị nhưng thơm ngon, đầy ắp tiếng cười đùa, đám con nít giành giật, ríu rít, vui đến lạ lùng. Là ánh trăng tròn vành vạnh, chiếu sáng cả góc sân chơi của tụi nhỏ. Là những tiếng trống, tiếng kèn, những mặt nạ lân sư, ông địa tự ta tô vẽ… Hơn cả những điều đó, bọn con nít thường bị mê hoặc bởi ánh nến lấp ló, lung linh trong mấy cái đèn được làm với đủ thứ hình thù, chất liệu khác nhau, từ chai lọ, ống lon, ống bơ… Hay sang hơn là những chiếc đèn giấy kiếng hình ông sao, hình cá chép… đủ màu sắc. Từng đoàn, từng đoàn đi rước đèn, tiếng hát cả xóm làng, đứa nào cũng mồ hôi nhễ nhại, nhưng trông ai cũng rạng rỡ, hân hoan. Ánh nến lúc mờ lúc tỏ ấy thắp lên những ước mơ, những hi vọng trong trẻo, thắp cả những giá trị đẹp nhất về ngày Tết Trung thu xưa.

Giờ đây, dòng thời gian cứ mãi trôi theo nhịp của mùa thu thay lá vàng, cuộc sống chúng ta cũng khác đi, có người khá khẩm, sung túc hơn xưa, có người mãi chạy theo những ước mơ, hoài bão. Những tòa nhà cao tầng mọc lên che khuất ánh trăng, bánh trung thu thay nhân đậu xanh, thập cẩm thành đủ loại vị… lồng đèn cũng sẽ được thắp sáng liên tục bằng pin điện tử chứ không còn là ánh nến leo lét, chơi vơi, lấp ló trước những cơn gió như ngày trước. Dẫu biết thế, chúng ta vẫn một mực yêu cái không khí ngày Tết Trung thu, với một tình yêu chân thành như khi còn thơ bé. Trung thu bây giờ có thể đã khác, nhưng giá trị của nó thì vẫn vẹn nguyên, tròn trịa trong tâm trí mỗi người Việt.

Ở cái thời điểm mà con người bắt đầu tìm lại về cội nguồn, về những giá trị cốt lõi, những hình ảnh về ngày này sẽ được lưu giữ lại như một kỉ niệm đẹp. Để rồi đến lúc nào đó, mỗi khi nhắc đến Trung Thu, ta vẫn còn nhớ, còn thương, còn kịp nhận ra rằng: “À, mình đã vô tình bỏ quên những mảng kí ức đẹp đẽ đến thế…”

————-

Nội dung: Hoàng Long

Hình ảnh: Ngọc Anh

———–

Thông tin liên lạc:

– CN1: 10i Nguyễn Thị Minh Khai, Đakao, Q1 (10h-22h)

– CN2: 44A Đường 49, P. Bình Thuận, Q7 (15h-19h)

☘️

Order món ăn của chúng tôi qua Now, Baemin, Gojek, Grab với 2 account: Thường Xuân Gánh – Ăn Vặt Chay Truyền Thống hay Nguyên – Tàu Hủ và Chè Truyền Thống.

☘️

Hotline: 0932.876.308

#quê_hương_trong_tôi_là

#tết_trung_thu

#sản_phẩm_ẩm_thực_truyền_thống

#Ăn_vặt_chay_truyền_thống

#tàu_hủ_không_thạch_cao

#sữa_đậu_nành_không_biến_đổi_gen

#Nguyên_Tàu_Hủ_Thể_Nghiệm

#hệ_thống_điểm_bán_tàu_hủ_Nguyên

#Muôn_nẻo_ẩm_thực_truyền_thống_Việt_Nam

#Ăn_chay_không_chán

#Đặc_sản_bếp_nhà_Nguyên

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *